• Welcome to IT & Friends Forum... Please Login to Download. Thanks!

Câu chuyện cuộc sống

Dù người ta có nói với bạn điều gì đi nữa, hãy tin rằng cuộc sống là điều kỳ diệu và đẹp đẽ. (Pautopxki)
Như hàng nghìn thanh niên Trung Quốc, Gao dành thời gian, sức lực và tiền bạc để quảng bá cho thần tượng của mình, nhưng giờ cô nhận ra điều đó rất không đáng. Cuối năm 2020, tại một cuộc thi âm nhạc trên truyền hình ở Bắc Kinh, đám đông cuồng nhiệt mong chờ thần tượng của họ xuất hiện. Nhiều người đã chi hàng nghìn tệ mua vé chợ đen với hy vọng được nhìn người ấy, dù chỉ là thoáng qua trong tiết mục dài bốn phút. Khi "nam thần" bước ra sân khấu, Gao hét lên. Nhưng không để sự phấn khích làm phân tâm, cô giơ máy ảnh, bấm liên tục. Khi bài hát kết thúc, Gao đặt chiếc máy ảnh vừa to vừa nặng xuống, lôi laptop ra chỉnh ảnh ngay tại chỗ. Ngay sau đó Gao tải ảnh lên Weibo. Chứng kiến cơn mưa lời khen, cô cười nói: "Có lẽ tối nay một trong...
Khi thầy giáo nói Thomas Edison bị đần độn và điên khùng, mẹ ông đã cho con nghỉ học và tự dạy con ở nhà. Thomas Alva Edison (11/2/1847 – 18/10/1931) là một trong những nhà phát minh vĩ đại nhất trong lịch sử thế giới đã phát triển rất nhiều thiết bị có ảnh hưởng lớn tới cuộc sống trong thế kỷ 20. Trong 84 năm của cuộc đời mình, người được mệnh danh là “Thầy phù thủy ở Menlo Park” này sở hữu tổng cộng 1.093 bằng sáng chế mang tên ông. Trong đó, phát minh nổi tiếng nhất phải kể đến của ông là bóng đèn điện. Ngoài ra còn có máy quay đĩa, nhiều hệ thống điện, máy chiếu phim, máy điện báo, máy ghi âm… Thomas Edison là một trong những nhà phát minh vĩ đại nhất thế giới Thuở thiều thời, Edison từng là một cậu nhóc hiếu kì, nhưng lại là...
Sau tất cả, tôi biết ba mẹ luôn yêu thương tôi vô điều kiện và dù có tranh cãi lớn đến đâu, nhà luôn là nơi tuyệt nhất để trở về. Đợt dịch Covid-19 vào tháng 6/2021, vì tình hình TP.HCM căng thẳng, anh em tôi về quê tránh dịch với ba mẹ. Vì chúng tôi đều vào thành phố học từ sớm nên vừa rồi là quãng thời gian 4 thành viên gia đình được ở bên nhau lâu như vậy trong khoảng 10 năm trở lại đây, thay vì những kỳ nghỉ hè hay lễ Tết ngắn ngủi. Tuy nhiên, bên cạnh niềm vui khi được ở cạnh gia đình, tôi cũng có những áp lực nhất định, nhất là về những khác biệt giữa tôi và ba mẹ, từ lối suy nghĩ đến tư tưởng, rồi khoảng cách tuổi tác, thế hệ. Gia đình tôi luôn có xu hướng góp ý cho nhau khi có bất đồng, nhưng điều này cũng đi kèm những hạn...
Mẹ qua đời từ 2 năm trước, cô dâu người Anh bất ngờ khi thử đôi giày cưới thì thấy những lời yêu thương mẹ nhắn gửi phía dưới. Tháng 12/2016, chị Emma Letts, ở Leicestershire, đính hôn. Nhưng chỉ một tháng sau, chị nhận tin mẹ mình bị ung thư phổi và chỉ còn sống được 1-2 năm. Mẹ chị Letts qua đời năm 2017, trước khi chứng kiến con gái bước vào lễ đường. Tuy nhiên, trước đó, bà đã âm thầm tạo một bất ngờ cho con gái, dưới sự trợ giúp của nhà thiết kế giày. Ngày 9/3, chị Letts nhận được bưu phẩm là đôi giày cưới để chuẩn bị cho ngày lễ trọng đại diễn ra vào tháng 8. Khi thử giày, chị phát hiện có những dòng chữ dưới phần đế: “Mẹ muốn con nhận được quà của mẹ trong ngày cưới. Đôi giày này mẹ tặng cho con. Mong con có một ngày kỳ...
Tuổi ấu thơ, con nhiều lần tiễn mẹ đi xa. Ngày mẹ đi, con là đứa khóc tu tu, còn mẹ luôn giấu nước mắt vào lòng. Thời gian trôi, mẹ già tóc trắng, con lớn khôn. Mẹ lại là người tiễn con, là người rơi nước mắt, còn con luôn cố gắng dằn lòng để không khóc trước mẹ. Bố mẹ ly hôn khi tôi mới 4 tuổi. Mẹ rời quê nhà miền Trung khét nắng vào phương Nam xa xôi lập nghiệp và để quên đi cuộc hôn nhân nhiều đắng cay. Cuộc sống khó khăn nên có khi 3-4 năm mẹ mới về quê một lần. Tuổi thơ của tôi là những ngày ngóng trông mẹ. Số lần mẹ về quê chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Mỗi lần mẹ về, tôi thường được bà nội cho xuống nhà bà ngoại để chơi với mẹ. Mẹ mua rất nhiều bánh kẹo ngon và quần áo đẹp cho hai anh em. Nhưng niềm vui từ những món quà...
Lưu Cương gào lên một tiếng như xé lòng xé ruột: “Bố, con sẽ thay đổi…” Nói rồi, anh quỳ sụp xuống, va mạnh đầu xuống đất. Bên ngoài phòng thăm phạm nhân, phạm nhân lần lượt quỳ rạp xuống đất, tiếng khóc thảm thiết vang đến tận đến trời xanh… Lưu Cương phạm tội cướp giật, bị ngồi tù đã một năm. Từ ngày bị vào tù, Lưu Cương chưa có ai đến thăm. Nhìn những phạm nhân khác thỉnh thoảng lại có người tới thăm nom, còn được người nhà mang đến bao nhiêu đồ ăn ngon, Lưu Cương nhìn thấy mà thèm, liền viết thư cho mẹ để mẹ đến thăm, nhưng không phải vì thèm những đồ ăn ấy mà vì Lưu Cương rất nhớ bố mẹ. Sau khi gửi biết bao nhiêu cánh thư nhưng không có bất cứ hồi âm nào, Lưu Cương hiểu, bố mẹ đã bỏ rơi mình. Đau khổ và tuyệt vọng, Lưu Cương lại...
Velasquez Lizzie thân hình gầy gò chỉ còn da bọc xương, bị gọi là “Người phụ nữ xấu nhất thế giới”. Cô đã có một cuộc lột xác ngoạn mục, trở thành nhân vật gây chú ý trên mạng với bài diễn văn truyền cảm hứng cho hàng triệu người khắp thế giới. Câu chuyện bắt đầu khi cô gái 17 tuổi lướt web nghe nhạc trong lúc làm bài tập về nhà thì thấy một clip dài 8 giây trên You Tube với 4 triệu lượt xem có tựa đề “Người phụ nữ xấu nhất thế giới”. “Tôi đã bị sốc”, Velasquez Lizzie nhớ lại thời khắc cô nhận ra chính mình là người trong clip ấy. “Nhưng như vậy vẫn chưa là gì ghê gớm cho đến khi thấy những bình luận bên dưới, tôi hoàn toàn suy sụp”. “Thiêu chết nó đi”, “Tại sao họ vẫn giữ clip kinh tởm này trên mạng?”, những bình luận ác ý cứ xuất...
Năm 1897, một cô bé 8 tuổi gửi thư lên tờ The New York Sun hỏi “Ông già Noel có thực không”. Không ngờ bức thư phúc đáp trở nên nổi tiếng, hơn 100 năm qua được kể lại mỗi mùa Giáng sinh. Những ngày cận kề Giáng sinh năm nay, cư dân mạng tiếp tục lan truyền bài xã luận Yes, Virginia, there is a Santa Claus, đăng ngày 21/9/1897 trên tờ The New York Sun. Hầu hết mọi đứa trẻ đến mùa Giáng sinh đều hoài nghi liệu Ông già Noel có thực không. Gần 120 năm trước, cô bé Virginia O’Hanlon, 8 tuổi ở Manhattan (New York, Mỹ) cũng có câu hỏi tương tự với bố mình. Thay vì trả lời, bố Virginia đã gợi ý con gửi thư cho tờ The Sun, tờ báo nổi tiếng ở New York vào thời điểm đó. Cô bé viết: “Xin chào quý báo. Cháu 8 tuổi. Một số bạn của cháu nói rằng...
Bác sĩ Richard Teo Keng Siang, 40 tuổi, triệu phú ngành giải phẫu thẩm mỹ ở Singapore, phát hiện bị ung thư phổi giai đoạn cuối khi ở đỉnh cao nhất của tiền tài, danh vọng. Từ nhỏ, bác sĩ Richard Teo luôn đứng đầu trường trong mọi môn học, từ khoa học đến thể thao. Khi vào ngành y, ông chọn giải phẫu thẩm mỹ vì lợi nhuận của nó vượt qua các ngành nghề khác. Ông trở thành một triệu phú chóng vánh. Tháng 3/2011, bác sĩ Richard Teo được chẩn đoán bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Ông qua đời cuối năm 2012. Câu chuyện cảm động và những lời chia sẻ của ông trước khi mất vài ngày đã và đang được thanh niên khắp nơi theo dõi, lan truyền trên các trang mạng xã hội, được dịch ra nhiều thứ tiếng. Dưới đây là trích đoạn những tâm sự của bác...
Là một họa sĩ trẻ tài năng và một diễn giả truyền động lực, nhưng điều đáng khâm phục là Zuly Sanguino không có tay chân hoàn chỉnh. Theo Oddity Central, cô gái người Colombia được sinh ra với chứng phocomelia, một rối loạn bẩm sinh ảnh hưởng đến tứ chi. Các bác sĩ thông báo với mẹ của cô, bà Guillermina rằng con gái của bà sẽ chỉ có thể nằm một chỗ trong suốt quãng đời mới bắt đầu của cô ấy. Nhưng Guillermina là một người kiên cường và không cam chịu số phận. Mặc dù nghèo đói và sống trong căn lều rách nát với nền đất, người mẹ cũng không từ bỏ niềm hy vọng đối với “thiên thần nhỏ”. Bà bắt đầu dạy cho cô con gái bé bỏng cách ngồi và sau đó là đi một mình mà không cần người giúp. Khi Zuly lớn lên một chút, Guillermina dạy cho con...
Một giáo viên trẻ mơ thấy vị thần hiện ra và bảo anh ta: “Con sẽ được trao cho một đứa trẻ về sau sẽ trở thành nhà lãnh đạo thế giới. Con sẽ chuẩn bị cho cô bé như thế nào để trở thành một trong những nhà lãnh đạo thực sự xuất chúng của thế giới?”. Người giáo viên trẻ bừng tỉnh, mồ hôi lạnh toát. Chuyện này chưa từng xảy ra trước đây. Đứa trẻ nào trong số những học sinh hiện tại hoặc tương lai của anh sẽ là người được mô tả trong giấc mơ? Anh sẽ chuẩn bị cho chúng tiến tới bất cứ vị trí nào chúng khao khát? Anh nghĩ: “Việc dạy dỗ của mình sẽ thay đổi ra sao nếu mình biết một trong các sinh viên của mình là người đó?”. Anh dần hình thành kế hoạch trong đầu. Người sinh viên này sẽ cần cả kinh nghiệm cũng như sự hướng dẫn. Cô ấy sẽ cần...
Khi bạn cần một công việc nào đó, đừng để nhà tuyển dụng nhìn nhận rằng hoc đang “bố thí” cho bạn. Hãy để họ biết rằng bạn ở đây để giúp họ. Điều đó chỉ có được khi bạn được tôn trọng, và sự tôn trọng chỉ đến khi bạn biết cái gì đúng, cái gì sai để đấu tranh cho nó. “Tôi đang là một phóng viên. Công việc hàng ngày của tôi là phỏng vấn, thu thập tài liệu, chạy deadline, viết bài chỉnh chu nộp biên tập viên. Đến nay cũng đã hơn 4 năm tôi “ăn dầm nằm dề” với nghiệp viết. Giống như mắc bệnh nghề nghiệp, mỗi khi thấy bất cứ cơ hội nào có thể giúp tôi viết cứng tay hơn hoặc hứa hẹn học hỏi nhiều điều, tôi đều tìm đến để cộng tác thêm. Cách đây một tuần, tôi đọc được một tin tuyển...
Một hôm, một vị samurai đến thu nợ của người đánh cá. Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả ngài.” Vị samurai nổi nóng, rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay lập tức. Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận”. Vị samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống. “Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy. Đôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đo chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết ngươi.” Vị samurai trở về nhà khi đã khá muộn. Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ...
Đang say giấc nồng, anh nghe thấy tiếng “Hòang tử bé” oe oe khóc. Lồm cồm bò dậy, mắt nhắm, mắt mở, ôm con vừa cưng vừa nựng, con lại khóc dữ hơn. “À, nhớ ra rồi”, bỗng mắt anh sáng quắc như thể vừa phát minh ra điều gì vĩ đại. Anh vội mở tủ đồ của con. Loay hoay một hồi tìm tìm, kiếm kiếm, anh bới ra một bịch bỉm. Với đại một cái, anh hì hục thay cho con. Cu cậu khoái trá, vừa mút tay vừa ê a. Anh vỗ về, hát ru con, rồi tranh thủ chợp mắt một cái. Nhưng mí mắt vừa kịp kéo xuống, Hoàng tử bé đã lại gào. Lần này dữ dội hơn, còn kèm theo những cơn ho sằng sặc. Dỗ kiểu gì con cũng không nín. “À, con đói chứ gì. Ngoan để bố pha sữa nhé.” Anh thì thầm ngọt nhạt. Chẳng rõ cu cậu có hiểu gì không mà ngưng hẳn. Cái khoản thông minh và háu ăn...
9 tháng 10 ngày cưu mang con, mẹ mong baby của mẹ sẽ ra đời thật khỏe mạnh và tươi đẹp. Suốt 18 năm con mài đũng quần ở ghế nhà trường, mẹ mong con yêu sẽ học rộng hiểu nhiều, sẽ sống tốt vì trong mắt mọi người “mẹ là một người mẹ tốt, mẹ ươm trồng một hạt giống tốt và lẽ dĩ nhiên mẹ sẽ thu hoạch được trái tốt”. Mẹ thương con nhất trên đời. Vì thương con, mẹ làm tất cả, hi sinh và chiều chuộng những vòi vĩnh của con. Sẽ như thế nào nếu con không không phải là một thành quả đẹp như mẹ mong muốn. Mẹ ơi, con rẽ trái mẹ nhé! Mẹ à, ai sinh ra cũng mong muốn một cuộc sống tốt đẹp nhưng cuộc sống vốn dĩ không như điều ta mong đợi. Thuở nhỏ, mẹ tập con viết tay phải, đã bao lần mẹ đánh khẽ tay con vì con cứ lén cầm bút tay trái. Vì sợ mẹ...
Nhiều người sẵn sàng cởi áo khoác, khăn và găng tay để giúp một cậu bé đang co ro ở bến xe buýt tại thủ đô Oslo của Na Uy, trong một thí nghiệm xã hội được quay bí mật. Thí nghiệm xã hội do mạng lưới hành động SOS Mayday thực hiện, nhằm khuyến khích người Na Uy tặng áo ấm và chăn cho trẻ em Syria. Trong đoạn video được quay bằng camera giấu kín, một diễn viên nhí 11 tuổi nói với những người đang chờ xe ở Oslo rằng cậu bị trộm mất áo khoác. “Chúng tôi đã thử lòng tốt của người Na Uy”, Metro dẫn lời nhóm này giải thích trên trang web. Kết quả là trong đoạn video, phần lớn những người cùng chờ, cả người già lẫn thanh niên, đều đưa áo khoác hoặc găng tay cho cậu bé, bất chấp thời tiết giá lạnh. “Mọi người cần quan tâm đến trẻ em ở...
Tôi đặt đĩa nhạc yêu thích vào máy. Và mở loa hết công suất, giọng hát của Adam Lambert cứ day dứt cọ vào tim. Yeah. I’m afraid. Whataya want from me? Whataya want from me? Lời hát khiến tôi không sao kiềm được nước mắt. Nỗi uất ức, thất vọng, chán nản cứ như những con sóng, dâng lên hụp xuống, nhưng chẳng bao giờ dứt. Tôi không ngờ là mình lại có nhiều nước mắt đến vậy. Tôi cứ khóc mãi đến khi mẹ đập cửa phòng. “Vặn nhỏ nhạc lại. Con với cái, càng ngày càng hư”. Tôi trả lời mẹ bằng cách tắt hẳn nhạc. Rồi chui lên giường trùm mền kín mít. “Xuống ăn cơm!!!”. Tôi kéo kín cái mền, quấn tròn nó quanh mình. Tiếng mẹ vẫn vang lên ngoài cửa phòng. Tôi lại càng rúc sâu vào cái mền. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi: Tôi muốn chết...
Top