• Welcome to IT & Friends Forum... Please Login to Download. Thanks!

Những câu chuyện tình

Khi hai người yêu nhau, họ không nhìn nhau mà họ cùng nhìn về một hướng. (Saint Exupery)
Để níu kéo tuổi thanh xuân, rất nhiều người đã dùng đến phẫu thuật thẩm mỹ, dùng botox hay filler bơm da mặt, họ coi đó là “phao cứu sinh” cho vẻ đẹp để xoá mờ các vết hằn khốc liệt của thời gian. Nhìn thấy những gương mặt căng cứng vô hồn với những nụ cười gượng gạo mới thấy con người bất lực như thế nào trước vòng tuần hoàn của tạo hoá “sinh lão bệnh tử”. Nhưng lại có những thứ không hề khuất phục trước thời gian… Tôi nhớ đến một chi tiết cực “đắt” trong bộ phim nhiều tập của Hàn Quốc “Những nàng công chúa nổi tiếng”. Hai ông bà ngồi trước thềm nhà ngắm trăng, và nghĩ về những ngày đã qua. Bà thở dài: “Bọn trẻ đã lớn thật rồi, còn chúng mình đã già đi nhiều, ông nhìn xem mặt tôi toàn nếp nhăn xấu xí”. Ông nhìn vợ với vẻ âu yếm...
Có những trái tim vẫn đập sau muôn vàn chấp vá . Nó chẳng chết được nhưng lại đập những nhịp đập đứt khúc , nhẹ nhàng mà ư không . Cảm xúc ở lại chỉ còn là dấu chấm hỏi khổng lồ chèn vào mọi thứ khiến tất cả đều ngột ngạt và chật chội . Tôi đã từng ngất ngây trong hạnh phúc rồi lom khom nhặt nhạnh kí ức tan tành khắp nơi bằng đôi mắt .. Những mảnh vỡ khắc vào đôi mắt bao hoài niệm đau đớn trộn lẫn trong nước mắt nguệch ngoạc cùng tiếng cười chua chát . Tôi vẫn cười , không có nghĩa tôi đã cạn nỗi lòg ngập úng niềm đau . Tôi đứng đây trên đỉnh nhà cao đầy gió . Có hạt mưa đầu xuân lạnh buốt lách vào từng thớ thịt . Một chút nữa .. Tôi sẽ thả mìh xuống đó .. Đễ những nỗi đau bên trong vỡ tan cùng thể xác . Lúc ấy . Tôi sẽ thảnh thơi ...
– Em! – … sao anh? – Một năm nữa em còn yêu anh chứ? – Chỉ một năm nữa thôi sao? Sao ít thế? Em mãi yêu anh mà! – Không! Em chỉ cần trả lời trong 1 năm nữa thôi! – Uh! Em vẫn yêu Anh! – Thế 2 năm nữa em có yêu anh không? – Anh nói gì lạ thế? Lại nói linh tinh rồi! – Không! Anh không nói linh tinh đâu. Anh hỏi thật đấy, em cũng phải trả lời thật cơ. – Tất nhiên rồi! Em đã yêu Anh thì sẽ yêu Anh đến sức cùng lực kiệt chứ! – Vậy 5 năm nữa? – Rồi rồi! Em cũng vẫn yêu Anh! Mà sao hôm nay anh lạ thế? Toàn nói những chuyện đâu đâu. – Uhm… – Đừng nói như thế nữa anh nhé! Em yêu Anh mà, em chỉ muốn yêu và ở bên cạnh anh thôi. – … Anh! Em thích hoa hồng trắng. Vào một dịp đặc biệt sau này, anh sẽ tặng em nhé? – Được mà, nhưng cần...
Nhưng chồng tôi cũng có bắt tôi phải cưới anh đâu, chính tôi là người đã cầu hôn anh trước mà. Vậy là tôi lên xe hoa về với chồng rồi. Một ngày trời đông lạnh! Đám cưới quê. Người ta căng phông bạt, kết hoa, để rồi khi cơn gió ùa qua, làn da tôi lại run run. Môi tôi cũng se se lại. Còn lòng thì tê tái đôi chút. Tôi cũng thút thít như thể là tôi vừa bị mất cái gì mà không có lấy lại được bao giờ. Đó có phải là cái tự do bay nhảy của thời con gái? Đó có phải là cái cảm giác lâng lâng khi có một cơ số chàng trai đeo đuổi, nói những lời có cánh? Đó có phải là cái cảm giác khi nói em bệnh rồi, có người lo đến xoắn xít, chạy lại sờ đầu , sờ trán, cầm tay, có người thủ thỉ: “ Em không được phép bệnh nữa, có biết không? Làm anh lo” Hay là...
“Thật ra điều gì mới là có ý nghĩa với em, Vivian?”. Gia Huy vừa nói nước mắt vừa chảy lẫn vào những nét tiều tụy trên khuôn mặt anh. “Chẳng điều gì!” 1. Hà Nội cuối thu. Nắng mỏng mảnh. Gió mơ màng. Không khí se sắt. Vivian đứng trước cửa sổ lớn, mỉm cười. Nụ cười trống rỗng xa xăm vẽ trên đôi môi mềm yếu đến nao lòng. Nụ cười đã khiến hàng ngàn người hâm mộ rung động giây phút này đây bỗng chốc nhuốm những vệt màu rất khác. Vivian không rõ cô đang vui hay buồn. Cô càng không rõ từ bao giờ cô trở nên vô cảm với cuộc đời này quá đỗi. Tim cô giống như đã đóng thành băng và được nung trong một ngọn lửa xanh lạnh ngắt. Học mỹ thuật. Mê nhiếp ảnh. Nhưng khi về nước, Vivian bất ngờ theo nghiệp diễn viên. Là do tình cờ, hay cố ý, hay do...
Tôi nhìn anh, lại quay sang nhìn vườn hoa tường vi đang nở rộ, tôi vô thức mỉm cười, vườn hoa tường vi minh chứng cho tình yêu của anh bây giờ đang nở hoa rực rỡ, còn cánh đồng hoa trong tôi thì đã sớm lụi tàn… Anh tên Tường, tôi tên Vy, chị ấy cũng tên Vy, chính vì điều này mà tôi đã từng ngây ngốc tưởng rằng tôi là người anh yêu nhất, nhưng thực chất ‘người anh yêu nhất’ lại chính là người thay thế, đau! – Em như thế nào? – Tôi hỏi – Giống cô ấy. Tôi chết lặng, tim đau đến không thể thở được, như có hàng vạn nhát dao đâm vào cùng lúc, lặng lẽ rỉ máu, còn anh, vẫn trầm tĩnh, lãnh đạm ở đó nhìn tôi chảy máu, đối với anh, tôi chẳng qua chỉ là công cụ thay thế, không thể sánh được với tình yêu lớn nhất của anh. Con bạn gọi tôi là...
Sài Gòn những ngày mưa vội vã mang Minh đi xa khỏi cuộc đời vì lý do rất ngớ ngẩn. Chúng tôi quen nhau đã lâu, không phô trương, chúng tôi cứ âm thầm yêu nhau suốt bao nhiêu năm qua. Mặc cho giữa Sài Gòn có nhiều lựa chọn khác hoàn hảo hơn là đối phương, chúng tôi vẫn chấp nhận những điểm yếu của nửa còn lại. Hằng ngày, ngoài việc đưa đón tôi đi học, Minh kiêm làm nhà nội trợ những bữa ăn ngon cho tôi, ngồi bên tôi dỗ ngon ngọt đủ kiểu tôi mới ăn hết phần cơm Minh nấu. Nhiều khi, yêu nhau đến mức, mới gặp khi sáng, đến trưa đã nhớ, đã phải rối rít gọi Minh chạy từ chỗ làm thêm qua trường tôi chỉ để ngồi bên tôi uống hết ly nước thật to trong căn tin, nhìn Minh thế thôi, là tôi đã đủ hạnh phúc, dù cho Minh là con người rất đỗi thực...
“Làm sao yêu thương những gì trong tưởng tượng khi tình yêu sống động vậy, không hề đứng yên cho ta ấp ủ. Phải chạy cùng, phải bắt lấy, phải chăm sóc, phải cùng đớn đau dù cho tim xước xát tim…” Sớm hạ oi nồng, tôi nhận ra phía trước ban công, những bông hồng bung nở rực rỡ. Nhoài người cố chạm vào một bông nở e dè nhất, ngập ngừng nhất khuất lấp trong bụi hồng, lớp gai sắc nhọn chạm vào da mà sao nhói buốt tận tim. Máu ứa ra, thẫm đỏ rồi rớt trúng cánh hoa mịn như nhung. Phải rồi, hoa hồng có gai, có gai, tôi lại vô tình quên mất. Những đóa hồng rực rỡ và thuần khiết còn vấn vít hơi sương ẩm như buổi sớm nay, đẹp như cái bóng hình về em mà tôi vẫn luôn ấp ủ, dịu dàng, thanh nhã. Ấy vậy mà cũng khiến người ta nhói đau khôn tả, hiểm...
Vì tôi không thân thiết với cậu ấy cho nên tôi luôn ghen tỵ với những người bên cạnh cậu ấy… Mặc dù là chung một lớp nhưng tôi cảm thấy cậu ấy quá xa tôi… Tôi với mãi cũng không tới. – Này Vi, cậu lại đang làm bài tập đấy à? – Gương mặt tươi cười của cậu ấy lại xuất hiện trước mắt tôi, tôi mỉm cười. – Sao nào? Lại ảnh hưởng đến cậu sao? – Tôi đẩy mạnh quả bóng rổ cậu đang dựa khiến cậu mất đà ngã xuống mặt bàn. – Cậu thật ác độc! – Cậu ấy hờn dỗi nhặt bóng lên bỏ đi. Còn tôi chỉ cười khì. Tôi ngồi viết viết vài câu vào vở bài tập rồi lại không nhịn được chạy ra sân bóng sau trường nhìn cậu ấy tập bóng rổ. Trong lồng ngực, trái tim tôi đang đập bình bịch, gương mặt tôi đỏ bừng bừng, tôi đang không thể nào ngừng được cười. – Vĩ...
Hạnh phúc đôi khi như cơn gió, nếu ta không nắm giữ sẽ bay đi rất nhanh. 1. Hạnh phúc ở quanh ta Tôi và cậu ấy gặp nhau hồi cấp hai, bây giờ chúng tôi đã là học sinh cuối cấp ba, khoảng thời gian đó thật đẹp biết bao. Tôi vẫn còn nhớ rõ khoảnh khắc tôi gặp Tuấn là ở trạm xe buýt, khi vừa bước chân lên xe thì tôi mừng rỡ khi vẫn còn một ghế trống ở phía cuối xe. Tôi vội vàng chạy đến thì bỗng nhiên ở đâu xuất hiện một tên con trai cũng đang vội vã bước về phía chiếc ghế, thế là một trận chiến võ mồm bùng nổ. – Này! Cậu là ai mà tự dưng chạy đến giành ghế của tôi hả! Tôi trừng mắt nhìn cậu ta với vẻ mặt hăm dọa. – Cậu giành ghế của tôi thì có, ghế này là của tôi! – Không!của tôi. Con trai gì mà không galang chút nào cả! – Oh sorry...
Chẳng ai biết, đêm nào cũng vậy, những tin nhắn từ anh vẫn xé nát lòng. Nhưng nó không còn đủ sức để trả lời anh nữa, đã quá đủ. Thì ra, nỗi lo sợ của nó, những muộn phiền cất dấu, đau đớn nín chặt, tất cả, nó đã nhận ra từ lâu. – Em là cô gái hay nàng tiên? – Em chẳng hiểu anh nói gì – Đúng là “cà rốt” – Chỉ thế thôi! Ngày nào cũng vậy, đã thành thói quen, Linh mở Facebook nói chuyện với anh- người không lạ! Nó không nhận ra những niềm vui nho nhỏ mỗi khi thấy nick anh sáng, chỉ biết rằng nó rất thích ngồi hàng giờ nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất cùng anh. … – Yêu anh không? – Không – Anh mách mẹ là em đang ngồi online chưa làm bài tập đấy! – mách đi – Anh véo mũi đấy! – Ờ! thì yêu Tình yêu bắt đầu , một thứ tình...
Tôi mò vào facebook của Phong, tự nhủ đây sẽ là lần cuối. Đã đến lúc tôi cần tháo bỏ bộ mặt này rồi. Một cái khuôn… Linh – Anh ấy thích đọc sách, thích Marc Levy, thích màu trắng, thích cà phê sáng – Phương vừa nói vừa lắc đầu cười bất lực – Mà tớ thì cậu biết đấy. – Chúng ta giống nhau mà – Tôi cười tít mắt trả lời Phương. Có lẽ đó là câu trả lời hợp lí nhất lúc này vì tôi cũng không biết nói gì với cô ấy lúc này. Đọc sách, màu trắng, cà phê sáng và hàng chục thứ khác Phương đã kể sẽ không bao giờ chạm tới hai đứa chúng tôi- hai cô nàng Hip hop. Chúng tôi thích “feel the beat” , thả hồn vào âm nhạc hơn là nghiền ngẫm, mơ mộng trong những trang sách; Chúng tôi thích hòa mình vào không khí hứng khởi sôi động hơn là tĩnh lặng một...
Một tình yêu sáng trong giống loài hoa đang nở trắng xoá phủ đầy vùng trời bao la nơi đây. Chàng vẫn khắc ghi rõ nét hình ảnh nàng của 3 năm trước, đến giờ nàng chắc vẫn như xưa, và nàng sẽ mãi đẹp như thế trong lòng chàng. Chàng không thể, không thể khắc ghi lên thân cây ban dòng chữ “Em cũng hạnh phúc nhé, Hoa Ban của anh!”. Giữa tháng Ba nhiều gió. Chàng lòng vòng qua phố Bắc Sơn, hít hà vị gió tháng Ba, để mặc những hạt bụi li ti bám đầy mặt kính, để mặc những bộn bề của Hà Thành. Chàng ngước nhìn hàng cây bên đường, phố Bắc Sơn mùa này Hoa Ban nở trắng xoá. Gió thổi khẽ đưa hương thơm dịu nhẹ của Hoa Ban xộc vào mũi chàng. Chàng dừng xe, đứng ngây người nhìn hàng Ban trắng xoá, loài hoa này, hương thơm này chàng đã biết đến bao...
Tớ thích cậu nhiều lắm, cô nhóc của tớ à, nhưng tớ chưa nói ra đâu. Tớ nghĩ rằng mình cần gom góp sự can đảm, tớ khi nào gom đủ tớ sẽ nói với cậu. Năm mình 7 tuổi… Vào những đêm hè nóng nực, ở quanh khu tập thể của mình, các bà các mẹ lại tranh thủ hóng gió tán chuyện, còn lũ trẻ con tụi mình lại được dịp nô đùa thỏa thích mà chẳng sợ bị la mắng, quản thúc. Khi đó, tớ và cậu rủ nhau leo tót lên sân thượng ở tầng 3, nơi mà trẻ con như tụi mình không được bén mảng tới. Ấy vậy mà cậu lôi tớ đi bằng được, ban đầu tớ sợ lắm, tớ sợ bị mẹ mắng. Nhưng cậu cứ nắm chặt lấy tay tớ và bảo rằng: “Không sao đâu, đêm nay trời nhiều sao...
Nhưng anh đi vội quá, anh đi mà chưa dạy em, dạy em cách để có thể quên anh đi. Mãi mãi! Phong tới đón Vân trong ở sân bay, khi nắng chiều tắt lụi sau những rặng cây ven đường. Lâu rồi không trở lại Hà Nội, những cảm giác trong Vân chẳng hề mới mẻ, tất cả mọi thứ như mới chỉ xảy ra ngày hôm qua vậy. Nghĩ tới những điều đó, trong lòng Vân gợn lên những cảm giác nao nao khó tả. “Lần này chị ra ngoài này có việc gì?” Phong lên tiếng, Vân quay về với thực tại, Vân quên mất là đang đi bên cạnh Phong, cậu em trai nhỏ hơn Vân hai tuổi. “Chị ra đây có chút việc tranh thủ đi chơi chút xíu, xa Hà Nội cũng hai năm rồi nên có chút nhớ” Vân khẽ cười...
Con gái khi yêu, đúng là điên, chẳng lo cho bản thân mình, chỉ lo không về gặp được người trong mộng. Tặng anh – Cự giải Hà Nội, sáng 11.7, 8:05 Đúng là ánh mắt ấy, không thể lẫn vào đâu được, ánh mắt mọi khi mình vẫn nhìn trong ảnh, trong những lúc nói chuyện trên mạng xã hội, nhưng sao, hôm nay khi nhìn vào ánh mắt ấy, tim mình lại thế này. Đan chưa bao giờ tin vào tiếng sét ái tình, càng không thể tin rằng, em thích anh ngay từ lần đầu tiên gặp mặt như thế. Quen anh đã lâu, nhưng Đan và anh chỉ quen qua mạng xã hội, trong những lần trao đổi công việc part- time qua mạng. Cô là người mới, còn anh là người giao công việc, chỉ dẫn những thứ cần thiết, nhắc nộp bài đúng hạn… Gần 1 năm, chỉ chat về công việc, anh lâu lâu nhắc nhở...
Nỗi buồn con gái không có ai dạy nàng gọi tên, niềm vui con gái không có ai bên nàng san sẻ, và một chút xuyến xao không ai dạy nàng cách để quên… Con gái thường nói họ thích màu tím, nhưng nàng người con gái ấy, nàng không còn yêu màu tím nữa! Nơi nàng ở đẹp như một thiên đường nhỏ! Nhà nàng xây bằng gạch đỏ không trát và lợp bừng ngói đỏ của quê nàng. Nhà nàng ở ven sông, nàng vẫn đi về dọc con đường đầy cỏ và hoa đồng nội. Nhà nàng nhỏ nhưng không gian phía trước mênh mông không bao giờ khuất hết tầm mắt, nàng thường ngồi trước cửa nhà, cảm thán nhìn trời đất. Nàng ở cùng mẹ, mẹ nàng không nhìn thấy từ khi sinh nàng ra. Bao nhiêu ánh sáng của mẹ nàng mang đi theo mình. Nàng vẫn nghĩ như thế. Từ khi có nàng, thế giới của mẹ nàng...
Top